日越交流における林邑僧仏哲の事跡

大西和彦

はじめに

anh-011本稿の目的は、中部ベトナムに栄えたチャンパー王国(192~1832)の林邑国時代(192~756)末期における仏僧で、日本に渡来した仏哲の事跡を通じて、8世紀のチャンパー仏教の一斑を考察することである。

仏哲は、736年に師の南インドの僧菩提僊那と共に日本へ渡来した。奈良の大安寺でサンスクリット語の教授を行い、742年には東大寺大仏開眼法会において舞をもって供養した。この舞は林邑楽と総称され、日本雅楽の重要な一部となり現在まで伝えられている。

日本の近代学術界では、仏哲について100年以上も前から論じられてきたが、その出身地を北インドとする説がある。一方、ベトナムでは仏哲の存在は知られてこなかった。そこで、本稿では、仏哲について以下の3点から論述することにする。 Continue reading

Sự tích về Phật triết của Lâm Ấp trong tiến trình giao lưu văn hóa Việt – Nhật

Tác giả: Onishi Kazuhiko

LỜI MỞ ĐẦU

anh-011Mục đích của bài viết này là khảo sát một bộ phận của Phật giáo Champa ở thế kỷ thứ 8 thông qua câu chuyện về một nhân vật có tên là Phật Triết đã đi từ Lâm Ấp sang Nhật Bản. Phật Triết là một nhà sư ở cuối thời đại Lâm Ấp (192 – 756) thuộc vương quốc Champa (192 – 1832), một triều đại từng phát triển thịnh vượng ở miền Trung Việt Nam. Phật Triết đã sang Nhật Bản cùng với Bồ Đề Tiên Na, một nhà sư của miền Nam Ấn Độ vào năm 736. Ông đã dạy tiếng Phạn ở chùa Đại An (Đại An tự / Daian-ji) của Nara. Đồng thời, vào năm 752, ông đã cúng dường một điệu múa ở Pháp hội Khai nhãn tượng Phật lớn tại chùa Đông Đại (Đông Đại tự / Todai-ji). Điệu múa này, được gọi chung là nhạc Lâm Ấp, đã trở thành một phần quan trọng trong nhã nhạc Nhật Bản và được truyền lại cho đến tận ngày nay.

Giới học thuật cận đại Nhật Bản đã đề cập về Phật Triết hơn 100 năm qua, trong đó có thuyết cho rằng xuất thân của ông là từ miền Bắc Ấn Độ. Tuy nhiên, tại Việt Nam lại không hề đề cập đến sự tồn tại của Phật Triết. Vì vậy, ở bài viết này, chúng tôi xin trình bày ba luận điểm dưới đây về nhân vật này. Continue reading

Safeguarding of My Son World Heritage Site Project Completion Report 2003 – 2013

MySon3-292 (Custom)_EZBMBetween the 4th and 13th centuries a kingdom with a unique culture owing its spiritual origins to Indian Hinduism developed on the coast of contemporary Viet Nam. Today, the physical remains of this culture, the Champa Kingdom, are illustrated at the World Heritage site of My Son Sanctuary. The sanctuary is located in a visually dramatic landscape and was the spiritual centre of the Champa Kingdom for most of its existence. From the 13th century the Champa Kingdom slowly declined and was absorbed by the growing power of Dai Viet. It ceased to exist as an entity in the later 15th century, when worship ceased at My Son. As the main intellectual and religious centre of Cham civilization, My Son was the place where kings were cremated and towers built to commemorate their great deeds of conquests. The majority of the temples were dedicated to the Cham Kings who, after their death, were associated with divinities of the Hindu pantheon, especially Shiva, who was considered the founder of the Champa Dynasty. Eight groups of 71 standing monuments, built throughout the 7th to 13th centuries, exist as well as extensive buried archaeology representing the complete historic sequence of construction of tower temples at the site, covering the entire period of the existence of the Champa Kingdom. The monuments have a variety of architectural designs symbolizing the greatness and purity of Mount Meru, the mythical sacred mountain home to Hindu gods at the center of the universe. The groups of monuments are constructed in fired brick with stone pillars and decorated with bas-reliefs depicting scenes from Hindu mythology.

Xem chi tiết báo cáo tại đây: http://unesdoc.unesco.org/images/0022/002264/226433E.pdf

Tracing the Austronesian Footprint in Mainland Southeast Asia: A Perspective from Mitochondrial DNA

Abstract
mtdna_migrationmap_(FTDNA2006)As the relic of the ancient Champa Kingdom, the Cham people represent the major Austronesian speakers in Mainland Southeast Asia (MSEA) and their origin is evidently associated with the Austronesian diffusion in MSEA. Hitherto,
hypotheses stemming mainly from linguistic and cultural viewpoints on the origin of the Cham people remain a welter of controversies. Among the points of dissension is the muddled issue of whether the Cham people arose from demic or
cultural diffusion from the Austronesians. Addressing this issue also helps elucidate the dispersal mode of the Austronesian language. In the present study, we have analyzed mitochondrial DNA (mtDNA) control-region and coding-region sequence
variations in 168 Cham and 139 Kinh individuals from Vietnam. Around 77% and 95% matrilineal components in the Chams and the Kinhs, respectively, could be assigned into the defined mtDNA haplogroups. Additionally, three common
East Eurasian haplogroups B, R9, and M7 account for the majority (.60%) of maternal components in both populations.
Entire sequencing of 20 representative mtDNAs selected from the thus far unclassified lineages, together with four new mtDNA genome sequences from Thailand, led to the identification of one new haplogroup M77 and helped to re-evaluate several haplogroups determined previously. Comparing the Chams with other Southeast Asian populations reveals that the Chams had a closer affinity with the Mon–Khmer populations in MSEA than with the Austronesian populations from Island Southeast Asia (ISEA). Further analyses failed to detect the potential homelands of the Chams in ISEA. Therefore, our results suggested that the origin of the Cham was likely a process of assimilation of massive local Mon–Khmer
populations accompanied with language shift, thus indicating that the Austronesian diffusion in MSEA was mainly mediated by cultural diffusion, at least from the matrilineal genetic perspective, an observation in agreement with the
hypothesis of the Nusantao Maritime Trading and Communication Networks.
Key words: mtDNA, Cham, Vietnam, Austronesian, NMTCN.

Assess the full paper here: Mol Biol Evol-2010-Peng-2417-30